NHỮNG VẦN THƠ
TÌNH NGƯỜI
ĐẾN
VỚI ĐỊA CẦU
Ta đã đến với trần gian xa lạ
Không hành trang, không cả một mảnh che.
Quá ngỡ ngàng, phải bật khóc “u oe”
Rồi tiếng khóc cứ rụt rè len lỏi…
Với ngày tháng, đứng lên, theo tiếng gọi
Của tình yêu, của đồng loại, bạc tiền
Hấp dẫn nào cũng thấy tựa thần tiên
Khiến quờ quạng, như nhắm nghiền đôi mắt!
Chính vì thế mà đó đây thành giặc
Lắm hận thù, lắm tranh chấp: được, thua
Lớp lớp người, mạng sống là trò đùa
Của những kẻ mãi ganh đua quyền lực
Dẫm lên xác bao dân lành oan ức
Chịu đói nghèo, cơ cực… khắp nơi nơi!
Cùng là người, cùng chung một bầu trời
Chung trái đất, chung từng hơi khí thở…
Xin nghĩ lại, những lòng nào, sao nỡ
Không nhìn nhau, sao phải sợ nhìn nhau?
Hãy nhìn nhau, xoa dịu bớt thương đau
Cho nhân loại xanh lại màu ngọc bích.
Sống dương thế, có chút gì hữu ích?
Nắm xương tàn, chứng tích một cuộc chơi.
Saigon, 15 tháng 8, 2018
CHỮ TÌNH
Trước lúc đi, xin gửi lại mấy lời
Dẫu cơ cực, đừng than Trời, trách Đất.
Nhiều tham vọng nên khổ đau chồng chất
Lắm bất an, có trách, hãy trách mình.
Ganh ghét nhau, sống chẳng có chút tình
Muốn buông bỏ, chẳng dễ dàng buông bỏ
Chỉ “gác bỏ”, muộn phiền, gác lại đó:
Đem từ bi thể hiện rõ với đời,
Lấy bác ái trang trải khắp nơi nơi…
Yêu thương thật, không bằng lời… phô diễn
Những sầu khổ tận đáy lòng tan biến
Sống một đời, sống hướng thiện, an vui
Sống cho ta và sống cả cho người,
Chút tình nhỏ tạo nụ cười vĩ đại!
Trao nhau gấp, đừng tính toan, ngần ngại
Kẻo trễ giờ, đừng hẹn lại ngày mai.
Sống thật lòng, cho dù bạn là ai.
Mỗi chữ “TÌNH” mới lâu dài, bất tử.
MÃI MÃI MẸ VẪN CÒN
(Tặng những người có cùng cảm nghĩ).
Mẹ không "mất" như người đời thường gọi.
Mẹ trong con, giọng nói cũng trong con.
Nghìn nghìn năm, mãi mãi Mẹ vẫn còn
Cả hơi ấm, cả lòng son... bảo bọc.
Nghĩ về Mẹ, dẫu rằng không dám khóc,
Nước mắt đâu... trêu chọc, cứ tuôn trào!
Vẳng "ru hời"... lòng dạ đã nao nao
Bởi tiếng Mẹ đã ngấm vào từng thớ thịt.
Mẹ thường mắng: "Lớn rồi, như con nít"...
(lời mắng thêm ngọt lịm buổi vào đời).
Mẹ bây giờ, Mẹ của khắp muôn nơi,
Của thương nhớ, của đất trời... thương nhớ!
Mẹ không "chết" như người đời lầm tưởng.
Mẹ trong con, ý hướng cũng trong con.
Cắt lòng ra, vê cục máu vuông tròn
Mẹ đã biến: Mẹ thành con. Rất thực.
CHỈ TÌNH MỚI XOÁ ĐƯỢC
ĐAU
Gieo chi ai oán não nề
Trăm năm rồi cũng sẽ về cổ nhân.
Tập thương, tập xích lại gần
Tập trao nhau những ân cần cho nhau.
Chỉ tình mới xoá được đau
Ơi người, phận khách chung tàu trần gian!
. GIAO TRANH VÔ NGHĨA
Thân phận con người quá mỏng manh
Có gì tồn tại? Rủ nhau giành!
Giành nhau không được, sinh thù hận
Thù hận nung sôi, phát chiến tranh…
Chẳng biết yêu thương cho tỉnh mộng,
Không nhìn thông cảm để an lành.
Hoà bình? Giải pháp chưa tìm được
Xin chọn “Tình Người”, hữu hiệu nhanh.
Còn đó nỗi đau
Em biếng dệt nên không thành bức gấm
Biếng pha màu, chẳng đậm bức tranh
thơ!
Dỗi lầm nhau “như một thoáng hững
hờ”
Chỉ một thoáng mà đôi bờ cách biệt…
Chỉ một thoáng, nghìn trùng nào ai
biết
Và nghìn đời, da diết những thương
đau
Đau bây giờ, đau mãi đến ngàn sau
Nỗi đau ấy, không là nhau, không
rõ!
Thực tế có, đã đồng tình thấy có
Có chút gì nho nhỏ giữa hai ta
Có chút gì thoang thoáng tựa như là
Là chút khói, bốc ra từ chút lửa.
Chút lửa nhỏ nhóm nhen tình hai đứa,
Xin giữ giùm đốm lửa nhỏ cho nhau.
Hiểu
Làm người,
khó lắm các em ơi
Cạm bẫy giăng
giăng khắp đất trời
Những muốn
thẳng người hăng hái bước
Đèo cao, vực
thẳm… dễ dàng rơi!
Làm người,
khó lắm các em ơi
Nín thở mà
theo vận đất trời
Cắn chặt đôi
môi “thêu dệt” sống
Thờ ơ một
chút… đã buông rơi!
Ta hiểu cho ta, ta hiểu đời
Hiểu cho em
nhỏ, hiểu chiều rơi
Hiểu trăng
lành lạnh leo khung cửa
Hiểu những
đêm thâu, hiểu đổi dời…
Ta hiểu từ ta hiểu đến em
Hiểu sương ấp
ủ lá khô mềm
Hiểu âm thanh
gọi rung lòng đất
Hiểu cả nhịp
tim… đêm trắng đêm!
Giao ước
Đã giao ước
cuộc đời bằng trái ngọt
Mà chua chanh
cho ớt cũng cay lòng!
Ta và em,
chung mỗi một cầu mong
Cho trái đất
xoay vòng chầm chậm lại.
Ngoài tình
ấy, thứ tình trai và gái
Ta còn tình,
tình đồng loại, em quên?
Những tháng
ngày sống kề cạnh một bên
Sao vẫn lắm
những thác, ghềnh…
khoảng cách!
Chỉ thông cảm
chứ lòng ta không trách
Vũ trụ còn
cọc cạch để lăn quay..!
Ta hẹn em,
rồi sẽ có một ngày
Gom vũ trụ,
dồn vào tay tất cả
Nắn nhỏ lại
cho gần nhau như đã
Buổi ban đầu,
cái giá của tình thương.
Thao thức
Sao gà không
gáy hỡi gà?
Trong ta đang tỉnh như là hết đêm.
Sao sương
không ẩm đầu thềm?
Mà ta thấy đã ẩm mềm hai vai!
Xa xa, vệt
sáng đổ dài
Một vì sao
rụng đang hoài tưởng nhau…
Thương biết
mấy
Thương biết
mấy, những ai
Cứ lấp hoài
con suối
Nhưng “lấp”
chẳng đều tay
Dòng chảy ngày
thêm xiết!
Thương biết
mấy, những ai
Cứ thắp hoài
ngọn nến
Những trận
gió mỉa mai
Mãi đùa nhau
kéo đến!
Hướng về
Ai cũng có
“hai nửa lòng” để tựa
Còn em tôi,
sao lệ ứa nương nhờ?
Những tấm
lòng lạ lắc với lạ lơ
Nhưng nồng
hậu, không hững hờ lạnh nhạt.
Tình ruột
thịt, đành rằng còn khao khát
Nhưng tình
người đã dào dạt quanh em
Rất ngọt ngào
theo hơi thở từng đêm
Đủ ấm áp khi
bên thềm trở lạnh!...
Ai cũng thấy
cõi lòng đau canh cánh
Những mảnh
đời bất hạnh của em tôi
Những mảnh
đời, người vẫn gọi “mồ côi”
Nay là nơi
nhiều tấm lòng hướng đến.
Thực tế
Không là lũ
kiến, cắn chi?
Không là loài
muỗi, đốt gì thân nhau!
Con giun, con dế… còn đau
Huống chi ta
“đốt”, “cắn” nhau… sao đành!
Biển còn muốn
dệt màu xanh
Trời còn muốn
trải “màu lành” ra che…
Nắng lên, ơn
ớn lời ve
Mưa tuôn, rờn
rợn ếch lè nhè rên!
Em đau, chưa
kịp ta đền
Người đau, em
cắm mũi tên thêm vào!
Đừng mê mải
“nói trăng sao”
Ta bên nhau đấy, khi nào… “nói” chưa?
Rao bán
Rao bán trần
gian ế ẩm rồi
Tìm về đỉnh
núi gửi mây trôi
Hạ mình năn
nỉ cùng tiên nữ
Xấu hổ… phải
đành, phải thế thôi.
Sao khách
trần gian lại mãi chê
Hàng không
thiu thối, sao không hề
Một ai hỏi
thử, xem qua giá…
Lạnh lẽo hồn
tôi, lạnh lẽo ghê!
Sao khách
trần gian mãi lạnh lùng
Hàng đây, xem
kỹ, món hàng chung
Chẳng riêng
ai cả mà chung cả
“Chung cả” mà
sao chẳng muốn dùng?
Hàng tốt, mau
chân, hàng tốt đây
Xin mời quý
khách hãy nhanh tay
Thời gian có
hạn, hàng vô hạn
“Nhân ái” là
hàng phải có ngay.
Cũng là du khách
Là du khách, nề hà chi gót mỏi
Có sá gì bữa
đói lót bữa no
Huống hồ
chuyện lều nhỏ với trại to…
Bởi mỗi việc,
thoáng qua rồi tiếp bước.
Là du khách, niềm vui treo phía trước
Ung dung xem
non nước, ngắm mây trời
Đứng thẳng
người dõi mắt biển sóng khơi…
Cho thỏa
thích một đời làm khách lạ.
Là du khách, khôn bề mua tất cả
Lâu đài ư? –
Nấn ná được mấy ngày?
Không thể nào
gom gọn hết vào tay
Bởi mỗi lẽ
thân này thua sức nặng!
Là du khách,
chơi hết mình, sòng phẳng
Ta chơi xong, gửi xác, chẳng mang về.
Bến
Bến nào mà
chẳng nhớ thuyền
Đò nào với
nước chẳng nguyền xe tơ
Ai xui con
nước hững hờ
Cho thuyền bỏ
cả bến bờ mà đi!
Khách xưa,
bến cũ nghe gì
Đìu hiu con
nước… thầm thì nỗi riêng.
Giã từ
Mây che nắng
ngả rừng chiều
Gió che cánh hạc
theo diều lên không
Xa xa tay bế tay bồng
Khăn tang ai vấn cho chồng hay ai?
Xa xa bóng
ngả đường dài
Ba vành tang
trắng ngấm vài giọt châu…
Khao khát
thanh bình
Đó đây, cả
mặt đất
Ngày thêm
những xót xa
Tình thương,
có thể hiện
Nhưng vẫn
thuốc ngoài da!
Được mấy
người muốn hiểu
Tình cốt nhục
trong ta
Được mấy ai
chịu nhớ
Anh em của
một nhà!
Đó đây, cả
mặt đất
Ngày thêm
những xót xa
Bao giờ mới
công nhận
Cùng một mẹ,
một cha?
Xin cảm ơn
trời đất
Những khoảnh
khắc thanh bình.
Khóc, cười
Khó nghèo, em
thấy em thương
Khổ đau bệnh
tật, máu xương… thế nào?
Đời chừng một
giấc chiêm bao
Cớ chi đây đó
kẻ gào người rên..!
Em còn đứng
cạnh một bên
Huống chi trong cuộc, ai đền cho em?
Đời bao gian khổ, khổ thêm
Ai gieo chi
“ý êm đềm” cho nhau!
Người ơi, có
thấy lòng đau
Máu xương
chưa đủ sức đau lòng người?
Người đang
khóc hay mãi cười
Cười trong
tiếng khóc! khóc, cười… là ai?
Sứ mệnh loài
hoa
Chẳng nhất
thiết chi phải cấy, trồng
Vượt trên
thời vận để cho bông
Một đời lặng
lẽ gom hương sắc
Thơm, đẹp
nhân gian… đủ thỏa lòng.
Rao đổi
Xưa “gánh
tình ra bán chợ trời”
Có người
thiếu nữ định mua chơi
Dừng chân
toan hỏi bao nhiêu đấy
Rồi lặng lẽ
đi… chẳng một lời!
Thiếu nữ về
nhà lại ngẩn ngơ
Tiếc tình
tiếc cả mấy vần thơ:
“Dành riêng
em đọc, đừng đem bán
Kẻo uổng thơ
anh… gió bụi mờ!”
Rồi thiếu nữ
khôn! Chẳng kém ai
So hơn tính thiệt chuyện lâu dài:
“Thơ xưa vẫn
đấy, em không đọc
Chẳng bán mua
gì, cũng nhạt phai!”
Giờ đành gồng
gánh bán muôn phương
Rao bán ngày
đêm khắp phố phường
Đến tận sông,
hồ, khe, suối, lạch…
Một vần thơ
rụng đáy yêu thương.
Một vần thơ
rụng đáy yêu thương
Hấp hối từ
lâu nỗi thế thường
Cấp cứu giùm
thơ, ai đó kẻ
Lòng còn sót
lại chút tơ vương…
x
Tính mãi
không ra cũng phải liều
Chẳng chờ gia
vị của hành, tiêu…
Hốt thơ trộn
với tình ta vậy
Rao đổi lưng
ly… xin xỉn chiều!
Mỉm cười
Gió đưa
thoang thoảng tình người
Tình sông núi
cũng mỉm cười xanh xanh.
Bây giờ em đã
có anh
Có quyền vui
với mộng lành xa xưa.
Sang sông đã
có đò đưa
Thuyền về bến
cũ giao mùa tháng năm…
Một đời rút
ruột thân tằm
Một đời kiếp
nhộng oái oăm có thừa
Tơ giăng,
giăng mãi còn thưa
Chân trời
hạnh phúc cũng vừa nhóm nhen
Phòng khi
“tối lửa tắt đèn”
Bên nhau mặn
nhạt, chút men ấm lòng.
Người người đáp mộng em mong
“Muốn là có
thể”, tình trong ý tình.
Trả về cho
khối nguyên trinh
Những bông
hoa của đời mình cưu mang
Hẳn em thôi
những phũ phàng,
Hẳn em yêu
lắm cái gian trần này...
Tình thơ
Vần thơ không
cánh cũng cao bay
Vượt cả không
gian cả tháng ngày
Để được sống
gần thi sĩ mãi
Cho hồn thơ nhập khách thơ say.
Thơ chẳng
đồng hương với thế trần
Chút tình
cũng đủ để lâng lâng
Men thơ nào phải như men rượu,
Không uống mà
say “các thánh nhân”!
Ai những vì
thơ mới hiểu thơ
Tình thơ muôn
thuở chẳng phai mờ
Thơ không
phản bội, không gian dối…
Thơ chỉ hồn
nhiên, chỉ đợi chờ.
Tình thơ trong sáng tựa pha-lê
Chẳng biết
băn khoăn, chẳng não nề,
Chẳng vấn
vương gì vòng tục lụy,
Thân thương,
gắn bó… vẹn tư bề.
Yêu được tình
thơ chẳng dễ đâu
Tình thơ ai
bảo có tình đầu?
Vì thơ chung
thủy nên không thể
Có mốc thời
gian, có bể dâu.
Thơ đã là
thơ, chẳng dỗi hờn
Không hề kiêu
hãnh, không van lơn
Cũng không
quỳ lụy hay vênh váo
Mà mãi bay
bay, mãi chập chờn…
Có mến tình
thơ, ghé lại chơi.
Chân thành,
trân trọng, thơ xin mời.
Thơ mời tha thiết trong thân thiết
Đến chắp tình
thơ thắp sáng ngời.
Dấu than (!)
(Tặng các nạn
nhân chiến tranh)
Em ơi! Đau quá là đau!
Nỗi xưa vẫn
đấy! Một màu… như xưa!
Trời mưa!...
vẫn đổ cơn mưa!
Em ơi! Thế
đấy! Chưa vừa lòng sao!
Nghẹn ngào!
Đất vẫn nghẹn ngào!
Lăn quay! Đất
vẫn lộn nhào… lăn quay!
Ta giờ… tay
vẫn trắng tay!
Em ơi! Có
hiểu đắng cay… là gì!
Sao đành! Chỉ
một chuyến đi!
Cùng đi mà nỡ
không đi một đường!
Thương thì
thương quá là thương!
Nhớ thì nhớ
quá! Nhớ… dường chiêm bao!
Đỉnh cao! Cao
quá là cao!
Đỉnh đau! Đau
quá… cồn cào ruột gan!
Bây giờ níu
hỏi thời gian
Hay là níu
hỏi Ngọc Hoàng… tính sao!
Thơ rừng
Bài thơ rừng,
anh viết
Từ muôn thuở,
xa xưa
Theo sắc trời
biêng biếc
Cẩn* hạt
nắng lưa thưa.
Suối khe nào
róc rách
Quanh tường
đá trông mưa
Chiếc lá
chiều bộc bạch
Gọi gió về…
đong đưa.
Bài thơ rừng,
anh tả
Lúc em còn
ngây thơ
Hoàn vũ còn
băng giá
Và trái đất
hoang sơ…
Bài thơ rừng,
anh viết
Bằng những
tiếng thú kêu
Bằng muôn hoa
sắc đẹp
Cùng chung
một nhịp đều.
Bài thơ chưa
đoạn kết
Chờ em vẽ
thêm màu
Chuyện nhau
không hề hết
Tiếp hẹn mãi
ngàn sau.
(*cẩn: đính
vào).
Vọng
Tiếng gà còn
vọng tiếng quê
Dế đêm còn
vọng lối về năm xưa
Trời còn bữa
nắng bữa mưa
Mà em biếng
nhớ, đong đưa cánh diều
Rộn ràng như
thuở mới yêu
Tay bâng
khuâng hái tóc chiều dệt thơ!
Trời sinh em
để hững hờ
Và sinh anh
để ngẩn ngơ… bên đời.
Heo may
Heo may chầm chậm chở thu sang
Là lúc thọ
sinh đã rộn ràng
Hỏi phải làm
gì cho trọn chuyến
Một lần đã
đến với trần gian?
Hơn, thua
Hơn thua nhau
mà chi
Đấm đá nhau
làm gì…
Thời gian vùn
vụt hối
Sắp hết một
chuyến đi!
Em ngỡ rằng
vĩnh cửu
(hí hố một
đôi lời)
Rồi bàng
hoàng kêu cứu
Khi “lưỡi
hái” đến nơi.
Đáng gì đâu,
đấm đá?
Còn lại gì,
mặt lạ?
Khi trời đã
về chiều
Lững lờ… như
chiếc lá!
Hãy xích lại
gần anh
Mình chung
nhau chiếc ghế
Đừng vị kỷ,
phân ranh…
Bởi mình rồi…
không thể!
Chênh chếch
Chênh chếch
vầng trăng chênh chếch cao
Tóc vàng xõa
gội sóng lao xao
Chân dung
thực thể xa vời quá
Ảo ảnh linh
hồn rụng đáy ao…
Chênh chếch
tình treo chênh chếch mây
Gió đùa bỡn
mãi khó lòng đây
Muốn “đừng”
chẳng dễ chi đừng được
Cũng lắc lay
cành… với điệu cây.
Trăng hãy về
non dỗ giấc hồng
Gió dừng tay
uốn những đường cong
Thôi mang mây
đến mà trêu nữa
Trăng chớ
gieo mình… vỡ quãng không!
Không hiểu
nổi
Chút tình là
chút ngẩn ngơ,
Chút thơ là
chút vẩn vơ của tình.
Mình không
hiểu nổi được mình,
Làm sao hiểu
nổi được tình với thơ!
Dẫu về vét
hết mây mờ
Cũng không
hiểu nổi trăng lờ lững trăng…
Vấn tâm
Ôm nỗi buồn
dương thế
Em cấy lên
địa cầu
Sao chúng
mình không thể
Xoa dịu những
thương đau?
Em đi vẽ mặt
trời
Chôn vào lòng
trái đất
Trái đất bốc
thành hơi
Và mặt trời
biến mất!
Ôm nỗi lòng
nhân thế
Vung vãi khắp
nơi nơi
Thầm thì nhau
kể lể
Những chuyện
của đất trời…
Em đi vớt
trăng sao
Nhét vào
chiếc túi nhỏ
Không chịu
nằm yên đó
Chúng vỗ cánh
bay cao…
Phải làm gì
đây nhỉ?
(Một điệp
khúc, vấn tâm)
Hỡi những
người tri kỷ,
Hỡi các bạn
tri âm!
Ý đồ
Ngồi buồn
ngẫm nghĩ mà đau
Mượn đùa chút
chuyện “trầu cau” đỡ buồn.
Em ơi, mây đã
về nguồn
Chắc mưa cũng
sắp mưa tuôn đến rồi.
Xa xôi thì
thật xa xôi
Gần nhau cũng
đã gần rồi đấy em.
Trăng còn gắm
ghé bên thềm
Anh còn gắm
ghé bên em… dễ mà
Tình ta ta nối với ta
Chung lời
xướng khúc trường ca Tình người.
Tháp cổ
Tháp cổ còn
đây, đứng lặng thinh
Bao nhiêu
hưng phế, bấy nhiêu tình.
Ai mang nhung
nhớ chôn vào gạch
Chôn cả trời
mây… thuở chúng mình.
Lãng du
Em đang giăng mộng tìm thơ
Ta bay bổng
gọi bụi mờ lãng du
Cho tình gặm
nhấm mây mù
Cho hồn uống
cạn thiên thu chén đời
Vê tròn tâm
tưởng cuộc chơi
Vọc hoài hoàn
vũ bời bời ruột gan…
Em về dò dẫm
Niết bàn
Ta đi tìm lại
Địa đàng xa xưa.
Vòng quay mọc
nắng trổ mưa
Vòng quay rú
gọi… ai vừa xa ai!
Bóng mờ
Bàng hoàng
những tưởng vần thơ
Chưa toan
đuổi bắt bóng mờ đã xa!
Sững sờ ta đứng hỏi ta
Phải chăng
chiếc bóng hay là… hồn thơ?
Hoa không trổ
Được gọi là
hoa, chẳng trổ hoa!
Phụ lòng mong
đợi biết bao là…
Giận đây cũng
muốn “cho quên lãng”
Nghĩ lại
không đành, những xót xa.
Hiu quạnh
Em không về
bến cũ
Ai rủ nắng chiều hanh?
Tung tăng với
gió Cổ thành,
Với dòng Thạch Hãn
long lanh… sóng buồn!
Hoa và người
Cành hoa khi
hãy vườn người
Ta say chiêm
ngưỡng mỉm cười với hoa.
Không mơ
riêng của cho ta
Khỏi âu lo sợ
phải xa cách lòng.
“Không mong”, có nghĩa là mong
“Không mơ”,
có nghĩa là lòng đã mơ.
Không thương,
sao thấy hững hờ
Không yêu,
sao biết ngẩn ngơ với tình?
Nào ai dám
chắc với mình
Đóng khung
hồn lại, trói tình quẳng sông
Nào ai dám
chắc với lòng
Không vòng vo
với những vòng quẩn quanh
Cõi đời, thế
sự mỏng manh
Nào ai dám
chắc trong lành hơn ai!
Chừng như hoa
cũng thở dài
Là hoa, cũng
phải một vài thương đau.
Huống mình,
hờn dỗi gì nhau
Cho thêm nhức
nhối mai sau… kiếp người.
Địa đàng
Em từ cõi
nguyên sơ
Tiềm ẩn trong hoang dã.
Khách đi hái
vần thơ
Rơi vào tâm
biển cả.
Từ biển cả
bồng bềnh
Khách hóa
rồng bay lên
Lạc vào nơi
hoang dã
Trong tiềm
ẩn, gặp em.
Em là chủ
vườn hoang
Ta rùng mình
trái cấm
Sợ đuổi xa
địa đàng
Một vì sao
thăm thẳm!
Vừa chuộc lại
địa đàng
Chung tay
nhau gìn giữ
Nơi còn nhiều
tâm sự
Không xa lắm
trần gian.
Điền khuyết
Thương bàn
tay lắm mất
Xót hụt hẫng
những lòng
Chỉ mỗi một
cầu mong
Tương đối nào
trả lại…
Cuốn đi những
bệ rạc
Trong lòng
người xót xa;
Cào đi những
đổ nát…
Trồng xuống
một loài hoa.
Ý xưa
Phải chăng
không thấy em về
Mấy con dế
nhỏ não nề khóc đêm?
Phải chăng
sương ẩm vai mềm
Cho lau lách
cũng dáng thêm hững hờ?...
Trở mình,
cành trĩu vần thơ
Khua hồn xưa
cũng ỡm ờ ý xưa!
Không hẹn lại
Khi mặt trời
nhảy múa
Ta hoảng hốt
ôm nhau
Tình đan
thành khúc lụa
Đùm bọc những
thương đau!
Khi mặt trời
nhảy múa
Ta nói gì với
nhau?
Hẳn không là
đao, búa…
Không hẹn lại mai sau.
Mặt trời chưa
nhảy múa,
Ta đã lắm thương
đau.
Đợi chờ chi
“khúc lụa”
Mới an ủi lòng nhau!
Gió
Gió về lạnh
nẻo phù vân
Hoang mang em
đứng cõi gần chiêm bao.
Tương tư tiền
sử chạm vào
Bỗng em hóa
gió thì thào bên anh
Vi vu rót mật trong lành
Hồn em chưa
dệt đã thành lưới giăng!
Sa mù
Sa mù mị giấc trăm năm
Thiên thu con
nhện thay tằm lưới đan
Cánh chuồn
nhân thế ngỡ ngàng
Bên kia tơ
võng gọn gàng nỗi đau!
Không thể
Trả lại cho
đất trời
Những gì đã
vay mượn.
Nhưng không
trả cuộc chơi,
Dẫu bên lề
tâm tưởng.
Trả lại cho
người đời
Những của
ngon vật lạ.
Nhưng tình,
không thể trả
Dẫu chưa trao
nửa lời.
Trả lại cho
lòng ta
Những gì đã
mơ ước.
Nhưng không
thể trả được,
Dù một thoáng, bay xa!
Tình bầu với
bí
“Bầu ơi
thương lấy bí cùng
“Tuy rằng
khác giống nhưng chung một giàn”
Bầu ơi, nghe bí thở than
Dù hôi dù
nhám, cũng giàn với nhau.
Bí ơi, ta
thấy lòng đau
Tình ta với
bí như cau với trầu.
Cau với trầu
là tình đầu muôn thuở
Trầu với cau,
ai gỡ cho đành!
Cau trầu một
miếng, duyên lành
Trầu cau một
miếng, kết thành lứa đôi.
Hai ta một nhám, một hôi.
Hai ta khác
giống, nhưng rồi lại thương.
Hai ta chung lối, chung đường
Đứa sẻ áo
mặc, đứa nhường cơm ăn.
Thách ai
thương mến cho bằng
Tình bầu với
bí mãi vằng vặc… soi!
Tạ tội
Xin chân
thành tạ tội
Tội bé nhỏ
tầm tay
Và ngắn ngủi
tháng ngày
Mà tâm tình
vướng rộng…
Xin cúi đầu
tạ tội
Trước hết với
mẹ, cha
Với toàn thể
ruột rà
Tôi (như) vô
tình tệ bạc!
Thưa với đất
vườn sau
Nơi ta đã gởi
rốn
Nơi ta đã chôn nhau…
Vẫn chưa về
thăm được!
Thưa lối mòn
ngõ trước
In đậm dấu
học trò
Nổi trôi đời
xuôi ngược
Thân phận của
bèo, tro...!
Tội, chất
chồng những tội
Vì ta, ai
phải nhớ
Vì ta, ai
phải thương
(Thôi), xin
đừng nhớ, thôi thương.
Xin cúi đầu
tạ tội
Thầy cô giáo
kính thương
Dùng roi mà
quở mắng
Để cả đời
vương vương…
Với tầm tay
bé nhỏ
Trả không nổi
nợ đời
Tấm thân còn
thiếu sót
Huống chi
người, người ơi!
Với tháng
ngày ngắn ngủi
Được Huế, mất
Qui Nhơn
Gần Sài Gòn,
phải xa Đà Lạt
Còn Cần Thơ, Phan Thiết, Nha Trang..?
Xin chấp tay
tạ tội
Cùng bè bạn
mến thân
Những vu vơ
hờn dỗi
Dù cho chỉ
một lần.
Xin nghiêng
mình tạ tội
Với người lỡ
yêu thương
Đưa nhau vào
ký ức
Từ tạ nhau…
nửa đường!
Bởi thương mà
phải khổ
Bởi nhớ phải
bâng khuâng
Phải chi là
sỏi đá
Cho đời bớt bận
tâm.
Phải chi là
sỏi đá
Để chẳng biết
thương yêu
Và cũng không
thù hận
Nhẹ, đẹp…
biết bao nhiêu!
Ôi! Những gì
lưu luyến
Rồi cũng
quẳng lại sau
Ra đi là… giã
biệt
Một “đáp số”
như nhau!
Mơ ước
Ngày xưa
thường mơ ước
Mơ ước chẳng
cao xa
Ngoài vườn, thật nhiều hoa
Trong nhà, thật nhiều sách.
Ngày nay thì
mơ ước
(Không biết
có cao xa?)
Mỗi người,
một cành hoa
Mỗi người,
một cuốn sách.
Nhận diện
Đường không
xa,
Dù non cao
hay biển cả.
Tình không
xa,
Dù rơm rạ hay
lâu đài…
Khi đã nhận
biết mình
là ai.
Để ươm tình
người
Em ngồi nhẫm
tính thời gian
Chi cho cái
én bàng hoàng cánh bay!
Ngại ngùng
nói chuyện tháng ngày
Nói “xưa”,
cũng lặp; nói “nay”, cũng thừa.
Vẫn là ngôn ngữ ngàn xưa
Lời nào mới
lạ, phải “thưa” với “trình”?
Dẫu ngồi nói
chuyện ân tình
Vẫn trăng gió
ấy, vẫn “mình với ta”!
Nói gần, nói
rộng, nói xa…
Những lăng
nhăng ấy, những ba hoa đời.
Văn minh, bay
vút tầng trời
Lòng nhân ái
lại bỏ rơi, đắm chìm!
Cùng anh, góp lại con tim
Kết thuyền
vượt biển, đi tìm người thương.
Cùng anh, nối
lại con đường
vòng quanh
trái đất để ươm tình người.
Tàu địa cầu
Con tàu vô
định quay quay
Khách trên
tàu cũng “quay quay” với mình!
Tàu quay,
chẳng biết lộ trình
Khách quay,
cũng chẳng biết mình quay đâu?
Lỡ rồi, một chuyến
địa cầu
Tàu còn
chuyển bánh, “trên tàu”, phải đi.
Hành trang
chưa kịp sắm gì
Lên không mục
đích, chuyến đi chẳng ngờ
Xuống, lên…
chẳng biết ngày giờ
Xuống, lên…
cũng chẳng biết bờ bến đâu!
Lỡ rồi,ta phải dìu nhau
Tiếp đi cho
trọn chuyến tàu như mơ…
Chia ly rồi cũng bất ngờ
Sẵn sàng tay
đó để giơ vẫy chào.
Tha phương
Chẳng vì “cầu
thực” cũng “tha phương”
Chẳng cắt
lòng ra cũng “đoạn trường”
Chốn cũ vẫn
đây bao luyến nhớ
Quê xưa còn
đó những thân thương
Sáng ra đợi
bạn cùng mưa nắng
Chiều xuống
trông người với khói sương
Có nếm mùi
đời mới hiểu được
Thế nào là
khách “bỏ” quê hương!
Huế ơi
Lòng thương
mến Huế tự bao giờ?
Mỗi thoáng
mưa buồn, mỗi ngẩn ngơ
Mỗi bận Thu sang, se lạnh nhớ…
Chút gì cho
Huế, buổi ban sơ
Mưa Thu
Bây giờ trời
đã vào Thu
Ngoài mình
chắc đã mưa mù vây quanh?
Giá còn có
được “người thân”
Mình về với
họ xếp dần lá rơi…
Nghe gì trong lá lá ơi
Nghe như lá
có nói lời… chia xa!
Giọt buồn
lành lạnh bay qua
Mới hay lá
khóc, ngỡ là mưa thu!
Chia xa
Đò hờn bỏ mặc
bến xưa
Em về bên ấy…
ai đưa qua cầu?
Bến hờn thức
trắng đêm thâu
Phải chăng
đôi ngả… bởi cầu, chia xa!
Lặn lội
Đàn chim về
núi ngủ rồi
Nắng chiều
cũng tắt đỉnh đồi cao cao
Ai còn lặn
lội bờ ao
Tay bèo, tay
ốc… tay nào nữa không?
Một tay lặn
lội cho chồng
Một tay lặn
lội cho con ấm lòng.
Những bèo,
những ốc, những rong
Những em lặn
lội, quên lòng của em!
Ngẩng lên,
đêm đã vào đêm
Đường về, bèo
ốc, ướt mềm… yêu thương.
Hạt cơm ký
túc xá
Thuở bé, được
mẹ thương
May cho quần
áo mới
Cầm tay dắt
đến trường
Giờ tan,
trước cổng đợi.
Càng lớn mẹ
càng thương
Thư rất đều,
viết vội
Tiền quà, gởi
không nổi
Chỉ cho đủ
tiền trường!
Mẹ, tảo tần
đĩa cá
Ba, lặn lội
bát cơm
Hạt cơm ký
túc xá
Vừa ngọt lại
vừa thơm
Hạt cơm ký
túc xá
Vừa ngọt lại
vừa thơm
Thơm mùi da
nắng cháy
Ngọt sữa mẹ
chào đời.
Ngày nao xong
đại học
Đón con về
thành công
Chắc mẹ mừng
mẹ khóc
Và con cũng
chạnh lòng…
Tình thầy cô
Ai trao cây
bút con cầm
Ngón tay ai
sửa khỏi nhầm ngón tay?
Trắng trong trang giấy buổi đầu
Ai cùng con
vẽ nét sâu vào đời?
Rồi từ đó,
con vẽ vời
Ung dung con
bước vào trời “bút nghiên”.
Người ban
giây phút đầu tiên
Chẳng ưu tư
đến nỗi phiền lãng quên!
Rồi từ đó,
con lớn lên
Thay nhau, ai
đã ngồi bên, nửa đời?
Cùng con cặn
kẽ từng lời
Cùng con phân
giải cái vơi cái đầy
Cùng con cái dở cái hay
Cái chân đã
đạp, cái tay chưa sờ…
Cùng con trong những ước mơ
Mơ đời trong trắng như tờ trắng trong
Cùng con sung sướng trong lòng
Khi con đã
đạt ước mong của người
Cùng con từng
cái mỉm cười
Từng câu văn
ngắn, từng lời giải hay
Từng hàng chữ
viết ngay ngay
Từng con số
nhỏ trình bày suy tư?...
Thuyền đời
trên bể lắc lư
Ai nhìn định
hướng nhân từ, thuyền đi?
Khối lòng
trắng, chửa có gì
Người trao
trí tuệ con làm hành trang
Bước đi những
bước vững vàng
Người vui thú
tiễn, huy hoàng biết bao!
Trông theo, không dám vẫy chào
Ngùi ngùi
từng bước, nao nao từng lời…
Tình đời sao
nặng thế đời?
Đời bao nhiêu
nặng mà tình nặng thay!
Sài Gòn cũng lạnh
Sài Gòn cũng lạnh, em ơi
Chẳng riêng
ngoài ấy của thời mình xưa.
Sài Gòn cũng lất phất mưa
Khi da diết
nhớ, lúc lưa thưa buồn
Sài Gòn cũng đổ mưa tuôn
Cũng đe dọa
bão, cũng chuông ngân dài
Cũng trầm mặc
bước những ai
Có ưu tư với
chuỗi dài tháng năm…
Em còn nhớ,
hãy về thăm
Mai kia đừng
hẹn, kẻo nhầm lối đi!
“Chúng mình
còn một chút gì
để thương để
nhớ, để ghi tạc lòng”…
Chờ con, đợi
cháu… e “xong”
Chúng quên,
chúng lạ, chúng mong khác
mình!
Sài Gòn cũng biết lặng thinh
Để nghe mình
nói với mình đêm trăng.
Khai bút
Khai bút đầu
Xuân, khai bút chơi
Cùng người
mừng chúc một đôi lời
Chúc em nhỏ
tuổi thêm sinh lực
Mừng cụ cao
niên tiếp sống đời.
Ước những
“tao nhân”năm cõi đất
Mong bao “mặc khách” bốn phương trời
Cùng nhau sớm
có ngày tao ngộ
Sưởi ấm lòng
nhau, ước thế thôi.
Niềm vui
Mong những
yên vui đến mọi nhà
Mong con cái tốt, tiếng thơm xa
Kính yêu cha mẹ trong nồng thắm
Phụng dưỡng
ông bà với thiết tha
Thương mến
anh em, lòng nhẫn nhục
Dắt dìu bè
bạn, ý thăng hoa…
Thầy cô, quí
trọng, vâng lời học.
Nhân ái hàng
đầu giữa chúng ta.
Ký ức
Ai cũng thế,
nếu có lần xa xứ
Hiểu thêm
rằng thương nhớ nghĩa là sao
Bóng quê
hương rất tha thiết, ngọt ngào
Theo máu đã
len vào từng thớ thịt.
Nhớ bụi cỏ,
nhớ hàng me, khóm mít…
Nhớ những gì
từng bước dấu chân qua!
Ai cũng thế,
nếu có lần xa mẹ
Nhớ lằn roi,
nhớ chuyện kể… một thời.
Nhớ những
chiều, quay quắt lắm, con ơi
Nếu con đã có
lỡ lời, mẹ giận
Nỗi đau ấy,
dẫu một đời ân hận
Chẳng xóa mờ
dấu ấn của ngày xanh!...
Ai cũng thế,
nếu xa rồi, trường cũ
Nhớ thầy cô,
nhớ bạn hữu, sân trường
Nhớ biết bao
những buổi sáng mờ sương
Và những lúc
mưa nhiều, trễ học!
Những sửa
phạt, dẫu rằng con đã khóc
Sẽ đưa vào ký
ức thuở học trò
Nếu vì con,
thầy cô đã âu lo
Ray rứt ấy
mãi dày vò tâm khảm
Nếu vì con mà
bè bạn không dám
Tỏ những gì
trong đám chẳng được vui
Thầm kín ấy
khiến con lắm ngậm ngùi
Khi tay bắt
để nói lời “tạm biệt”!...
Ai cũng thế, cái trong tay “như bỏ”
Khi mất rồi
vàng võ sầu đau
Ai cũng thế,
nếu không ươm từ nhỏ
Sẽ lấy gì gặt
hái… ở mai sau!
Nát lòng
Đã thôi thời
bom đạn
Vẫn xé nát
lòng nhau
Người đi bỏ
lại phía sau
Mẹ già ôm
chặt hàng cau…
khóc chiều!
Dặn dò
Nhìn theo
điệu cánh chim non
Sau lưng
chiếc tổ chỉ còn bâng khuâng
Chim ơi, vui
hãy cành gần
Chớ mơ trời
rộng, chớ cần cành cao
Một mai, chầm
chậm, không sao
Khi chim vững
cánh, cành cao hãy còn.
Bao la nước nước non non
Trời xanh nhẹ
gió, vườn hồng nở hoa
Điệu ru đôi
cánh gần xa
Trời xanh
thêm rộng, vườn hoa thêm hồng.
Thật lòng
Mang lòng mà
trải ra phơi
Ai chưa “trải”
được, chưa “chơi” được lòng.
Dù đen, dù
đỏ… cũng đời
Dù chua, dù
ngọt… cũng “phơi” cho người.
Thật lòng
chẳng sợ lòng cười
Cứ “phơi”, cứ
“trải”… màu, mùi cũng bay.
Cái gì còn lại trong tay
Sẽ là cái đẹp
những ngày bên nhau.
Tình chiều
Gặp nhau cuối
quãng đường chiều
Tính toan chi
cũng thêm hiu hắt lòng!
Gặp người,
thêm một cầu mong;
Thêm người,
thêm một cái vòng quẩn quanh.
Như sương
muộn ngủ đầu cành
Cho nhau một giọt long lanh… cũng vừa!
Tiếng chuông
Cứ sáng sáng
Chủ nhật
Nàng lặng lẽ
đi qua
Tôi âm thầm
bắt bóng
Rồi mơ ước
cao xa…
Cứ sáng sáng
Chủ nhật
Nàng hướng về
tháp chuông
Tôi trông
theo từng bước
Rồi sao lại…
thấy buồn!
Nhưng bây giờ
đã mất
Hình ảnh cô
em đi
Tiếng chuông
còn mời gọi
Người ơi có
nghe gì?
Đong đưa
Đong đưa cánh
én một mình,
Tuổi xuân kia
đã vô tình lên cao.
Đong đưa một
chiếc lá nào
Nhả cành,
vĩnh viễn, rơi vào đêm sương!
Ghẹo
Em về gánh nắng theo chi
Bỏ mây gom
lại dấu đi chân chiều
Gió hờn trải
mỏng cô liêu
Những vàng
khô rụng ghẹo yêu thương thừa
Lời buồn văng
vẳng xa đưa
Râm ran dĩ
vãng cũng vừa trổ bông.
Hoàn nguyên
Cũng đà đáo
hạn vốn mình vay
Thân xác hoàn
nguyên, sắp đến ngày.
Thuở trước
vốn vay đơn giản thế
Bây giờ nợ
trả nặng nề thay!
Lãi lời tính
lại đau đầu óc
Thâm lạm xem
ra tối mặt mày…
Kết toán cuộc
đời, kinh ngạc quá
Hoàn nguyên,
chẳng lẽ trắng hai tay?
Cầm tay mẹ
dắt
Cầm tay mẹ
dắt con đi
Mừng thay con
biết tự đi bước đầu!
Cầm tay mẹ
dắt qua cầu
Cho con thấy
được thẳm sâu dòng đời.
Ngày chập chững chạy rong chơi
Mẹ theo nhắc
mãi từng lời thương thương.
Cầm tay mẹ
dắt qua mương
Cho con hiểu
được nẻo đường ngày mai.
Đưa con đi
quãng đường dài
Cho con ý
niệm tương lai dạt dào.
Đưa con dạo
đỉnh đồi cao
Tâm hồn con lớn, mong cao như đồi.
Đưa con ra
ngắm biển khơi
Mong lòng con cũng biển trời bao la.
Chỉ con từng
đóm ngân hà
Gợi con ý
thức “hằng hà” suy tư…
Mong con khôn lớn, hiền từ
Và mong hiểu
được thực, hư… cuộc đời.
Vầng trăng về
muộn
Tìm trong vài
giọt âm thanh
Chừng nghe
như có ý lành lạnh bay
Hoang vu kết
sợi tháng ngày
Mang mang
dòng nhớ, hay hay lời cười
Ai qua trước
ngõ hay người?
Thì ra tiếng
gió thầm thì ghẹo chơi!
Rộn ràng từng
đóm sao trời
Bàng hoàng
từng nhịp tim hồi hộp đưa…
Ngoài kia sương đuổi hơi mưa
Một căn phòng
trống cũng vừa suy tư
Vầng trăng về
muộn vàng hư
Và cô hàng
xóm ngủ từ đầu hôm.
Chiều nắng
cuối năm
Nắng chiều
buồn lắm em ơi
Vườn hoang
đâu dám nhận lời nhắn thăm
Ngồi nhìn tay
trắng cuối năm
Chua cay
riêng uống oái oăm cuộc đời!
Cánh chim nhỏ bay ngàn khơi
Có mang giúp
hộ lên trời niềm riêng?
Có ta
cũng chẳng ích gì
Không ta cũng
chẳng hại chi gian trần.
Hỡi người
bạn, gọi là thân
Giùm ta tính
thử mấy lần thương đau…
Vết cũ
Tìm về vết cũ
của thời gian
Của mấy mươi
năm mãi bẽ bàng
Trở gót phiêu
lưu, lòng Hạ khuất
Dừng chân hồ
hải, tuổi Xuân sang!
Tương lai
thấp thoáng như hờn tủi
Dĩ vãng chập
chờn tựa thở than…
Hỡi bạn cố
tri, cùng thử hỏi
Có ai xếp gọn
khối tơ vàng?
Một nửa
Nửa đời phiêu
bạt chim bay
Nửa hồn hoang
dại lưu đày tháng năm
Nửa tâm tư
khổ thân tằm
Nửa duyên
kiếp cũng kết nhằm đau thương
Nửa phần mộng
cũng lạc đường
Nửa tình nỡ
khéo để vương vấn tình!
Những mất
Mất rồi cái
tuổi của ngây thơ
Cái tuổi buồn
vui lắm bất ngờ
Mất thuở mẹ
chê “thằng bé dốt”
Qua thời anh
mắng “cái cu khờ”…
Biết bao mơ
ước, dù đơn giản
Rất lắm trầm
tư, dẫu ỡm ờ…
Một chút tình
đời trôi dạt mãi
Lẽ đâu tóc
trắng… lại là bờ?
Hoa bằng lăng
Em là rừng
xanh
Anh là bằng
lăng, danh mộc.
Giờ… bằng
lăng trơ gốc!
Thương nhớ
rừng
Cũng mọc mấy
chồi hoa.
Chim non
Chim non có tội gì đâu
Em phá chiếc
tổ cho rầu thân chim!
Véo von mẹ
cất tiếng tìm
Từng cành mỏi
cánh… biệt tin con rồi
Nào hay con
đã làm mồi
Cho đàn kiến
dại sục sôi chia phần!
Nỉ non vọng
tiếng phân trần:
“Con ơi, con
hỡi… mẹ cần có con”.
Tội gì mà phạt chim non
Mà treo chim
mẹ héo hon đầu cành?...
Đừng buồn
thiển cận
Có gì còn lại
với thời gian
Chẳng lẽ
xương khô với xác tàn?
Chẳng lẽ mong
manh vài câu nói
Hay là đôi
chút tiếng tăm vang?...
“Tất cả” còn
đây, em biết không?
Tấm thân biến
dạng, dẫu đau lòng;
Tinh thần
siêu việt, còn đâu đó
Và cả lương
tri… giữa quãng không.
Kìa, ớt tàn
đi, để vị cay
Hoa khô,
hương nọ vẫn còn bay
Nát thân mía
nọ cho đời ngọt…
Không lẽ là
người, lại “trắng tay”?
Xin đừng mặc cảm “mất” mà chi
Toàn vẹn đời
ta chẳng mất gì
Không lý thua
xa loài thảo dã?
Chúng còn tồn
tại huống hồ chi…
Em mãi “tìm
xa” quên bẵng mình
Hãy nhìn trở
lại để tôn vinh:
Cái “hằng
hữu” ấy trong ta đấy
Mãi mãi còn
ta cõi muôn hình.
Chắc chắn
rằng ta tồn tại thôi
“Tồn” trong dạng thể tựa “xa xôi”
Mắt trần
không thấy nhưng ta thấy
Chỉ có “xa
xôi” với mắt “đời”…
Chắc chắn một
ngày sẽ gặp nhau
Đừng buồn
thiển cận để mà đau
Em ơi, hãy
thấy ta hằng hữu
Vui sống cùng
nhau, cả trước, sau.
Đêm súng nổ
Nếu đêm nay, hai
giờ, em còn thức
Nghe trăng
buồn, hậm hực, khóc quê hương
Nghe trăng
nghiêng, nửa mảnh, hận sa trường
Sầu khắc
khỏai, máu xương vùng giới tuyến
Em sẽ thấy
chém nhau vô điều kiện
Sẽ rùng mình
theo tiếng đớn đau rơi
Sẽ được trông
khói lửa ngập khung trời
Ta đang sống,
đang chơi vơi niềm tủi cực…
Nếu đêm nay,
hai giờ, em còn thức
Sẽ nghe lòng
rạo rực khóc quê hương
Sẽ nghe xương
cọ xát chốn sa trường
Và máu bám
hơi sương thành núi lửa…
Hay đêm nay
chỉ còn riêng hai đứa
Hai nơi buồn
chan chứa những đau thương
Hay đêm nay
đổ vỡ cả thiên đường
Nên anh thấy
sầu vương nơi… đáy mộ!
Điêu tàn
Chiều đã
xuống trên những mồ vô chủ
Loài diều
hâu, ác thú, viếng thay người
Con chó vàng
thơ thẩn kiếm xương tươi
Và lũ quỷ sặc
cười, say lảo đảo…
Những xác lạnh,
không người đi khai báo
Còn nằm bên
bát gạo mới vay về
Nắng trong
vườn tiếc rẻ kéo lê thê
Làm rõ mặt ê
chề trăm vũng máu!
Chiều đã
xuống trên con đường lở lói
Kìa… ai đang
đứng gọi bên kia bờ
Cô lái đò
thông cảm song làm ngơ
Gạt nước mắt,
bảo chờ trưa mai đã!...
Nội
Mây giăng
trăng trắng đỉnh đèo
Như vừng tóc
Nội cheo leo tuổi đời!
Gió lành vọng
mát biển khơi
Nâng niu tình Nội trong lời run run…
Một đời, Nội
đã đắp vun
Công cao đức
cả, cháu con ghi lòng.
Dạo vườn, dáng Nội cong cong
Em theo gót Nội, thấy lòng nao nao
Một mai Nội
khuất, thì sao?
Thì trời đất
cũng như nhào đổ theo!
Lệch màu
Tương tư màu
tóc em bay
Anh bôn ba
chọn vải may áo mình
Vội vàng chút
mộng thư sinh
Áo may chưa
kịp mà tình pha sương…
Em giờ chắc
cũng thôi thương
Tóc anh màu
áo sân trường em…xưa.
Tội tình chi
bởi gió mưa
Chi cho màu
cũng không vừa ý nhau!
Anh chị em
Mẹ ngồi nghĩ
một ngày kia
Nghĩ từ cục
máu mẹ chia nhiều phần.
Mỗi phần là một xác thân
“Xác thân”
không thể không cần “xác thân”.
Mẹ ngồi mẹ
ước “mỗi phần”
Biết suy như
mẹ, đâu cần mẹ lo!
Mẹ thương nên
mẹ dặn dò
“Mỗi phần”
chớ nỡ dày vò “phần” nhau.
Mẹ thương nên
mẹ quặn đau
Ước gì “cục
máu” mai sau “vẫn tròn”.
Mẹ thương
từng mỗi một con
Các con
thương hệt “máu còn chưa chia”.
Chừng như não
lòng
Não lòng con
lắm phải không con?
Chưa hẳn
chiều nay gạo chẳng còn
Chảo bắp trái
mùa, từng hạt bổ
Soong trà sai
điệu, mỗi tô ngon
Cao lương tứ
hải, so không kém
Mỹ vị năm
châu, sánh chẳng hơn…
Một miếng khi
cần là miếng quí
Tự hào còn
được chút lòng son.
Công người
Ai đem vất vả
lên đồng
Để cho ruộng
lúa đơm bông chín vàng?
Tay người,
bát gạo trắng non
Cho ta những
bát cơm còn mồ hôi.
Ai cho cái
chiếu, cái nôi
Cái chăn đêm
lạnh, cái nhà ngày mưa
Ai cho cái áo
em vừa
Con đường đi
sớm về trưa cùng người?
Từng cành,
từng đóa xinh tươi
Ai tô cái
đẹp, nụ cười thêm duyên
Lững lờ mạn
sóng đưa thuyền
Ai ưu ái tiễn
khách miền sông xa
Một vùng mây
nước bao la
Giọng ai hát
đó, cho ta nhẹ lòng?
Rừng cao vời vợi nhớ mong
Những trang
sách nhỏ, dẫn lòng lên cao.
Nắng về từng
sợi xôn xao
Nón ai che
mát má đào ngày xuân?
Đường kim,
mối chỉ ngập ngừng
Phải chăng
thương vải, thợ dừng tay khâu
Sương chiều
nhẹ xuống hàng dâu
Ai nuôi lá
mượt cho bầu tơ thơm?
Thương mùi
rạ, nhớ mùi rơm
Trong ta thơm
tỏa mùi thơm của người.
Chung sống
Mẹ đưa con mẹ
về làng
Con reo vui
nhặt lá vàng, lá khô.
Mẹ đưa con
đến bờ hồ
Để xem con
giếc, con rô… thế nào.
Quanh năm lũ
lá xạc xào
Quanh năm lũ
cá lao xao từng đàn.
Con về níu lại thời gian
Đừng cho cát bụi miên man tuổi đời.
Lá rơi, lìa
cội, lá rơi
Để cây nuối
tiếc một thời bơ vơ…
Từng đàn, lũ
cá ngẩn ngơ
Quanh quanh,
lội lội, khi bờ khi khơi
Vài con én
nhỏ tung trời
Hồn xuân
phảng phất như mời gọi xuân…
Cuộc đời
chừng đã lên khung
Những nhỏ
nhoi ấy… biết chung sống đời.
Chia sẻ
Em cũng như
ta, thiếu rất nhiều
Nhưng đời còn
đó chút thương yêu
Là bao hy
vọng tiềm năng sống
Như lữ khách
bên bếp lửa chiều…
Em cũng như
ta, khát chút tình
Những lòng
nhân ái, ánh bình minh
Niềm tin cuộc
sống đang bừng sáng
Sưởi ấm lòng
nhau, có chúng mình.
Em cũng như
ta, như mọi người
Mong đời trải
đẹp nụ cười tươi
Thì đây, đời
đẹp, đời đem đến
Cho mỗi một
ta một nụ cười.
Em cũng như
ta, như mọi người
Trái tim hừng
thắm sắc hồng tươi
Nhẹ tay chia sẻ và san sớt
Quà tặng cho nhau:
nửa miệng cười.
Em cũng như
ta, bước giữa đời
Dẫu rằng nắng
đổ, dẫu mưa rơi
Dẫu cơm áo
thiếu hay thừa thãi
Cũng khó rời
nhau, đấy… em ơi!
Đêm lạnh
Bé đi đâu đó,
bé ơi?
Đêm nay mưa
lạnh, đội trời… mà chi!
Bé ơi, ai dẫn
bé đi?
Áo quần tơi
tả tìm gì trong đêm
Giờ này thiên
hạ giấc êm
Thôi đừng
bước nữa, lòng thêm chạnh lòng!
Sờ ta, ta chỉ có lòng
Áo ta rỗng
túi, nên lòng thêm đau…
Mượn hè ngồi
tạm bên nhau
Cho qua đêm
lạnh, sáng sau sẽ bàn.
Lưu luyến
Đưa em qua
dốc đường về
Nghe lòng
quạnh quẽ bốn bề lặng thinh
Ai ru khúc
hát ân tình
Như lời của
mẹ ru mình ngày xưa…
Đưa em qua
dốc đường mưa
Lòng như chan
chứa những mưa của lòng
Ai ngồi bên
cửa chờ mong
Như hình ảnh
mẹ xót lòng… trông con!
XIN CHÀO TRƯỚC
(Phỏng sách Con Đường Tình Người)
Xin chào trước, kẻo vội vàng, không kịp
Vẫy tay nhau, tạm biệt cõi đời này.
Tuy vẫn còn, nhưng thể xác đổi thay
Tuy không chết, nhưng thân này biến dạng
Còn đâu đó, trong thiên hình vạn trạng
Vẫn bên nhau, vẫn bầu bạn khôn cùng.
Chốn gian trần, khi còn dịp sống chung
Đừng gieo khổ và cũng đừng gây oán
Nếu có thể, giúp nhau vui ngày tháng
Để ra đi thanh thản giữa muôn người.
Mách nhỏ
Nói nhỏ để em
nghe
Xưa nay anh e
dè
Không dám
mách bảo hết
Xin đừng nói
lại nhe.
Trước hết, về
vũ trụ
Tất cả các
tinh tú
Chẳng cái nào
định tinh
“Định” là
tiêu cả lũ.
Tại mỗi một
hành tinh
có sự sống
như mình
Nhưng trong
dạng thể khác
Mắt ta không
thể nhìn.
Trái đất này
sẽ tan
Nhưng vũ trụ
lại càng
Thêm nhiều
tinh tú mới
Điều ấy quá
rõ ràng.
Chúng ta lại
gặp nhau
ở một nơi
không màu
nơi ánh sáng
dừng lại
chấn động
dừng theo sau.
Biết rất rõ
nơi ấy
Ngôn ngữ khan
hiếm thay
Không có lời
diễn tả
Làm sao để
giãi bày!
Trở lại
chuyện loài người
Tại sao ít
tiếng cười?
Tuy rằng có
tiến bộ
Nhưng tiến bộ
chưa vui!
Chắc em đã
hiểu rồi
Ngôn ngữ vẫn
thế thôi
Đạo đức thì
không tiến
Nên đành khổ…
em ôi!
Các tiến bộ
khoa học
Không ru được
tiếng khóc
Em ngẫm lại
mà xem
Đừng buông
lời trách móc…
Nhân loại sẽ
yên vui
Khi đã được
mọi người
Nhận thức
đúng hạnh phúc
Đó, đây… rộn
tiếng cười.
Đó đây rộn
tiếng cười
Khi nhận biết
loài người
Từ xưa vẫn là
một
Được vậy, sẽ
vui tươi.
Còn về chuyện
thần linh
Chưa phải
việc chúng mình
Bàn cãi chi
cho bận
Cứ thế, giữ
niềm tin.
Nhắc lại cho
em hay
Khắp trên mặt
đất này
Có đủ để vui
sống
Miễn đừng
đứng khoanh tay.
Điều này phải
thuộc làu
Và thông báo
cho nhau
“Loài người
không phải chết”
Đừng hiểu
lệch: khổ đau!
Điều ấy phải
thuộc làu
Phải báo kịp
cho nhau
“Tất cả đều
còn đó”
Tất cả lại
gặp nhau.
Nhận xét
Đăng nhận xét